Tôi từng học Luật, học Kinh tế. Từng điều hành trong những lĩnh vực khác nhau như y tế, thương mại, du lịch, nhượng quyền. Có thời gian tôi giữ vai trò điều hành doanh nghiệp, có giai đoạn khởi nghiệp, có lúc dẫn dắt đội ngũ hàng trăm con người và cũng có những lúc phải đối diện với những ngã rẽ rất lớn trong cuộc đời. Nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra bản thân luôn bị thu hút bởi cùng một câu hỏi:
Vì sao có những người đi qua khó khăn rồi trưởng thành hơn?
Vì sao có những người rất giỏi nhưng lại mắc kẹt trong chính khả năng của mình?
Vì sao có những tổ chức phát triển bền vững, trong khi những tổ chức khác lại chững lại dù sở hữu rất nhiều nguồn lực?
Càng đào sâu, tôi càng thấy phía sau mọi vấn đề của doanh nghiệp, đội ngũ hay gia đình… cuối cùng vẫn quay về con người. Một chiến lược có thể được sao chép, một sản phẩm có thể bị cạnh tranh, một quy trình có thể được học hỏi. Nhưng cách một con người suy nghĩ, ra quyết định, dẫn dắt chính mình và tạo ảnh hưởng lên những người xung quanh mới là điều tạo nên sự khác biệt lâu dài.
Có một giai đoạn trong cuộc đời, tôi cũng giống rất nhiều người khác. Tôi lao vào công việc, theo đuổi những mục tiêu, những cột mốc nghề nghiệp và tin rằng chỉ cần cố gắng hơn nữa thì mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn. Cho đến khi sức khỏe bắt đầu lên tiếng, khi những áp lực tích tụ đủ lâu để tôi phải nhìn lại, khi những biến cố khiến tôi nhận ra một điều đơn giản nhưng không dễ hiểu, rằng:
“Thành công không chỉ là đạt được nhiều hơn. Mà còn là sống một cuộc đời cân bằng hơn, hiểu mình hơn và có khả năng hiện diện trọn vẹn hơn với những người mình yêu thương.”
Từ đó, tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho việc học tập, quan sát và nhìn lại chính mình. Tôi học về con người, về tâm thức người lãnh đạo. Nhưng quan trọng hơn cả là học cách quan sát những gì đang diễn ra bên trong chính mình và phía sau mỗi quyết định mình đưa ra.
Càng đi, tôi càng thấy rất nhiều giới hạn của con người không nằm ở năng lực. Mà nằm ở những “điểm mù” trong tư duy, những niềm tin đã cũ, những thói quen vô thức hay những góc nhìn chưa từng được soi chiếu bởi sự tự tin hoặc cố chấp. Và cũng từ đó, tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến việc phát triển con người thay vì chỉ giải quyết vấn đề. Bởi lúc này tôi mới hiểu, rằng gốc rễ của mọi vấn đề là từ chính chúng ta mà ra.
“Sức mạnh thực sự không nằm ở sự quyết liệt, mà nằm ở khả năng lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất của bản thân trước khi đưa ra quyết định lớn lao.”
Đây không phải là công việc tôi lựa chọn vì một cơ hội nghề nghiệp mới. Mà là kết quả của nhiều năm quan sát một điều lặp đi lặp lại trong các tổ chức và doanh nghiệp. Tôi nhận ra rất nhiều người không thiếu năng lực. Họ thông minh, có kinh nghiệm, có trách nhiệm và đã đạt được những thành tựu nhất định. Nhưng khi bước lên những vai trò lớn hơn, thứ giới hạn họ thường không còn là chuyên môn. Mà là cách họ tư duy, cách họ nhìn nhận vấn đề, cách họ dẫn dắt chính mình và cách họ tạo ảnh hưởng lên những người xung quanh.
Không phải để đưa ra lời khuyên, không phải để giải quyết thay người khác. Mà tôi đồng hành để giúp họ nhìn rõ hơn những điều đang diễn ra, nhận diện những điểm mù trong tư duy, mở rộng góc nhìn và phát triển những năng lực giúp họ tự dẫn dắt chính mình và đội ngũ tốt hơn.
Tôi không tin một vài lời khuyên có thể thay đổi cuộc đời ai đó. Nhưng tôi tin khi một con người trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ, cách quan sát và cách lãnh đạo chính mình, họ sẽ tự tìm ra những câu trả lời phù hợp nhất cho hành trình của họ. Bởi một lời khuyên có thể giải quyết một vấn đề. Nhưng năng lực lãnh đạo có thể giúp một con người đi qua rất nhiều vấn đề trong suốt phần đời còn lại.
Đó cũng là lý do tôi lựa chọn công việc này.
Phải đi một hành trình đủ dài tôi mới thấm, rằng:
– Gia đình không chỉ cần một người mang tiền về.
– Nhân viên không chỉ cần một người ra quyết định.
– Doanh nghiệp không chỉ cần một người lao về phía trước bất kể ngày đêm.
Họ cần một con người còn đủ sáng suốt để không quyết định trong lúc kiệt sức.
Ngoài công việc, tôi là một người chồng và bố của hai cậu con trai.
Tôi thích đọc sách, uống trà, đi khám phá cùng gia đình, trò chuyện với những con người thú vị và quan sát những điều rất bình thường trong cuộc sống.
Càng trưởng thành, tôi càng tin rằng những điều giá trị nhất thường không nằm ở những gì quá lớn lao. Mà nằm trong cách ta sống mỗi ngày, cách ta đối xử với gia đình, cách ta hiện diện với đồng nghiệp, cách ta đi qua khó khăn. Và cách ta tiếp tục học hỏi ngay cả khi đã có những thành tựu nhất định.
Tôi không xem mình là người đã tìm ra đáp án. Tôi chỉ là một người đang tiếp tục học, tiếp tục trưởng thành và may mắn được đồng hành cùng những người cũng đang đi trên hành trình đó.
Và nếu có một điều tôi tin nhất hôm nay, thì đó là:
“Khi một con người phát triển được năng lực lãnh đạo từ bên trong, họ không chỉ thay đổi chính mình mà còn tạo ra những ảnh hưởng tích cực cho gia đình, đội ngũ, doanh nghiệp và cộng đồng xung quanh.”
Leadership Mentor & Thought Partner
Biết đâu một cuộc trò chuyện sẽ là điểm khởi đầu phù hợp.
© 2026 Đặng Tuấn Dũng